始闻雁

宋代 刘敞
冬夜何漫漫,北风扇凄恻。始闻南飞羽,稍稍过我侧。 来宾无乃后,恐非岁时忒。朔方稽常贡,物性随变易。 哀音一何厉,路远霜雪积。就阳既云归,感义宁自默。 胡为堂上士,抚剑重叹激。
dōng màn màn   běi fēng shàn shǐ wén nán fēi   shāo shāo guò
lái bīn nǎi hòu   kǒng fēi suì shí shuò fāng cháng gòng   xìng suí biàn
āi yīn   yuǎn shuāng xuě jiù yáng yún guī   gǎn níng
wéi táng shàng shì   jiàn zhòng tàn