试闱同宋德操陈纯中登稽古阁晓望

宋代 汪藻
双睫不能熟,疏钟起初晓。危栏扶力上,层檐挂云表。 群峰苍玉如,开帘四环绕。向来声利场,自今眼界小。 两君天下士,一见意倾倒。有此风味佳,未受秋思恼。 我昔溪上住,盟言寄鸥鸟。今年纵得来,官事间日少。 樊笼更樊笼,归途天样杳。是处非不佳,千虑舒怀抱。 浮云且东来,吾家隔林杪。境熟断难忘,终念今朝好。
shuāng jié néng shú   shū zhōng chū xiǎo wēi lán shàng céng   yán guà yún biǎo    
qún fēng cāng   kāi lián huán rào xiàng lái shēng chǎng   jīn yǎn jiè xiǎo    
liǎng jūn tiān xià shì   jiàn qīng dǎo yǒu fēng wèi jiā wèi   shòu qiū nǎo    
shàng zhù   méng yán ōu niǎo jīn nián zòng de lái guān   shì jiàn shǎo    
fán lóng gèng fán lóng   guī tiān yàng yǎo shì chù fēi jiā qiān   shū huái bào 怀    
yún qiě dōng lái   jiā lín miǎo jìng shú duàn nán wàng zhōng   niàn jīn zhāo hǎo