石头怀古

唐代 曹松
日月出又没,台城空白云。虽宽百姓土,渐缺六朝坟。 禾黍是亡国,山河归圣君。松声骤雨足,几寺晚钟闻。
yuè chū yòu méi   tái chéng kòng bái yún suī kuān bǎi xìng   jiàn quē liù cháo fén
shǔ shì wáng guó   shān guī shèng jūn sōng shēng zhòu   wǎn zhōng wén