示同会

宋代 朱翌
无奈春寒老不禁,喜看晴日上窗棂。 群花半露乾坤巧,百刻平分昼夜停。 拄杖有时挑菜甲,桔槔无复问畦丁。 逢春不出何为者,众醉谁知可独醒。
nài chūn hán lǎo jīn   kàn qíng shàng chuāng líng  
qún huā bàn qián kūn qiǎo   bǎi píng fēn zhòu tíng  
zhǔ zhàng yǒu shí tiāo cài jiǎ   jié gāo wèn dīng  
féng chūn chū wéi zhě   zhòng zuì shéi zhī xǐng