失题诗

宋代 陈应龙
昌黎文字登天府,爱筑书台伴山坞。翰墨淋漓草树香,哦吟呼动群虫舞。 老洞开口陪笑谈,寒泉哽咽怜清楚。谁将邑宰限奇才,天为阳山降申甫。 正气挽回天地春,斗牛直射无今古。虽落当年奸计笼,芳名历历播青史。
chāng wén dēng tiān   ài zhù shū tái bàn shān hàn lín cǎo shù xiāng   ó yín dòng qún chóng
lǎo dòng kāi kǒu péi xiào tán   hán quán gěng lián qīng chu shuí jiāng zǎi xiàn cái   tiān wèi yáng shān jiàng shēn
zhèng wǎn huí tiān chūn   dòu niú zhí shè jīn suī luò dāng nián jiān lóng   fāng míng qīng shǐ