失题 其一

宋代 何绛
青山寂寂月空明,玉轸朱丝彻夜清。铁干参差横屋角,梅花尽入曲中鸣。
qīng shān yuè kōng míng   zhěn zhū chè qīng tiě gàn cēn héng jiǎo   méi huā jǐn zhōng míng