失题 其二

宋代 李彭
篱边日出抚孤松,户外云生遮数峰。避冷随阳闻过雁,催昏唤曙听疏钟。
biān chū sōng   wài yún shēng zhē shù fēng lěng suí yáng wén guò yàn cuī   hūn huàn shǔ tīng shū zhōng