失题二首

唐代 杨行敏
驽骀嘶叫知无定,骐骥低垂自有心。 山上高松溪畔竹,清风才动是知音。 杜鹃花里杜鹃啼,浅紫深红更傍溪。 迟日霁光搜客思,晓来山路恨如迷。
dài jiào zhī dìng   chuí yǒu xīn
shān shàng gāo sōng pàn zhú   qīng fēng cái dòng shì zhī yīn
juān huā juān   qiǎn shēn hóng gèng bàng
chí guāng sōu   xiǎo lái shān hèn