失调名

宋代 汪元量
绿荷初展。海榴花半吐,绣帘高卷。整顿朱弦,奏霓裳初遍,音清意远。恍然在广寒宫殿,窈窕柔情,绸缪细意,闲愁难剪。曲中似哀似怨。似梧桐叶落,秋雨声颤。岂待闻铃,自泪珠如霰。春纤罢按,早心已笑慵歌懒。脉脉凭栏,槐阴转午,轻摇歌扇。
绿 chū zhǎn hǎi liú huā bàn   xiù lián gāo juǎn zhěng dùn zhū xián   zòu cháng chū biàn   yīn qīng yuǎn huǎng rán zài guǎng 广 hán gōng diàn 殿   yǎo tiǎo róu qíng   chóu móu   xián chóu nán jiǎn zhōng shì āi shì yuàn shì tóng luò   qiū shēng chàn dài wén líng   lèi zhū xiàn chūn xiān àn   zǎo xīn xiào yōng lǎn píng lán   huái yīn zhuǎn   qīng yáo shàn