失调名

宋代 连静女
朦胧月影,黯淡花阴,独立等多时。只恐冤家误约,又怕他、侧近人知。千回作念,万般思忆,心下暗猜疑。蓦地偷来厮见,抱著郎、语颤声低。轻移莲步,暗褪罗裳,携手过廊西。已是更阑人静,粉郎恣意怜伊。霎时云雨,半晌欢娱,依旧两分飞。去也回眸告道,待等奴、兜上鞋儿。
méng lóng yuè yǐng   àn dàn huā yīn   děng duō shí zhǐ kǒng yuān jiā yuē   yòu jìn rén zhī qiān huí zuò niàn   wàn bān   xīn xià àn cāi tōu lái jiàn   bào zhù láng chàn shēng qīng lián   àn tuì luó cháng   xié shǒu guò láng 西 shì gēng lán rén jìng   fěn láng lián shà shí yún   bàn shǎng huān   jiù liǎng fēn fēi huí móu gào dào   dài děng dōu shàng xié ér