失题

宋代 胡仲弓
抱琴终日坐槐庭,万绿阴中一掬清。 天地山河俱荫芘,肯将风浪向人生。
bào qín zhōng zuò huái tíng   wàn 绿 yīn zhōng qīng  
tiān shān yīn   kěn jiāng fēng làng xiàng rén shēng