失题

唐代 佚名
春朝散微雨,庭树开芸绿。上有怀春鸟,间关断复续。 谓言□野中,定是珠城曲。我自牵时幸,以惭羁旅束。 尔不鸣幽林,来此将何欲。
chūn cháo sàn wēi   tíng shù kāi yún 绿 shàng yǒu huái 怀 chūn niǎo   jiān guān duàn
wèi yán   zhōng   dìng shì zhū chéng qiān shí xìng   cán shù
ěr míng yōu lín   lái jiāng