失题

唐代 卢群玉
酒泻银瓶倒底清,夜深丝竹凤凰鸣。 红妆醉起一花落,更引春风无限情。
jiǔ xiè yín píng dǎo qīng   shēn zhú fèng huáng míng
hóng zhuāng zuì huā luò   gèng yǐn chūn fēng xiàn qíng