食笋行

宋代 唐庚
半夜春山试雷雨,惊起蛰龙初出土。野人不惜苍苔古,掘得嘉餐自烧煮。 满盘明玉远飘风,一箸鲈鱼味差苦。竹斋食罢竹阴午,竹里行吟傲簪组。 君誇食肉君固卑,我誇食笋我亦痴。阿蛮丰腻飞燕瘦,意态虽异要皆奇。 君不见天随先生贫食杞,又不见关中客卿肥刺齿。 丰俭不齐皆有理,彼此相忘聊尔耳。
bàn chūn shān shì léi   jīng zhé lóng chū chū rén cāng tái jué   jiā cān shāo zhǔ    
mǎn pán míng yuǎn piāo fēng   zhù wèi chà zhú zhāi shí zhú yīn zhú   xíng yín ào zān    
jūn kuā shí ròu jūn bēi   kuā shí sǔn chī ā mán fēng fēi yàn shòu   tài suī yào jiē    
jūn jiàn tiān suí xiān sheng pín shí   yòu jiàn guān zhōng qīng féi chǐ 齿  
fēng jiǎn jiē yǒu   xiāng wàng liáo ěr ěr