石笋峰

宋代 董嗣杲
异种休参玉版禅,崭然一角立层巅。 远尖自抱云根壮,叠藓谁疑雨箨缠。 梦里三生空过眼,胸中千亩谩流涎。 此龙难入宁僧谱,出土摩霄是几年。
zhǒng xiū cān bǎn chán   zhǎn rán jiǎo céng diān  
yuǎn jiān bào yún gēn zhuàng   dié xiǎn shuí tuò chán  
mèng sān shēng kōng guò yǎn   xiōng zhōng qiān mán liú xián  
lóng nán níng sēng   chū xiāo shì nián