食笋

宋代 吕本中
穷乡未寂寥,五月富笋茁。近山新得雨,此物晚亦发。 初看数寸出,意有千尺拔。长条不成鞭,乃以美见伐。 锦绷罢骈头,玉指已不袜。坐令藜藿口,如受滫瀡滑。 连年江海病,未免鱼蟹罚。甘津到齿颊,恐此或未察。 居闲快一饱,我已久断杀。更莫厌比邻,时时听羹戛。
qióng xiāng wèi liáo   yuè sǔn zhuó jìn shān xīn   wǎn    
chū kàn shù cùn chū   yǒu qiān chǐ cháng tiáo chéng biān nǎi   měi jiàn    
jǐn bēng pián tóu   zhǐ zuò lìng huò kǒu   shòu xiǔ suǐ huá    
lián nián jiāng hǎi bìng   wèi miǎn xiè gān jīn dào chǐ jiá 齿 kǒng   huò wèi chá    
xián kuài bǎo   jiǔ duàn shā gèng yàn lín shí   shí tīng gēng jiá