食笋

宋代 冯时行
锦箨初开玉色鲜,烹苞葅脯尽称贤。 绝能加饭非无补,浪说冰脾苦不便。 一日偶无慵下箸,四时都有不论钱。 寒儒气味都休问,准拟凌风作瘦仙。
jǐn tuò chū kāi xiān   pēng bāo jǐn chēng xián
jué néng jiā fàn fēi   làng shuō bīng biàn 便
ǒu yōng xià zhù   shí dōu yǒu lùn qián
hán wèi dōu xiū wèn   zhǔn líng fēng zuò shòu xiān