石笋

唐代 刘昭禹
千古海门石,移归吟叟居。窍腥蛟出后,形瘦浪冲馀。 工语宁无玉,僧知忽有书。好期仙者叱,变化向庭隅。
qiān hǎi mén shí   guī yín sǒu qiào xīng jiāo chū hòu   xíng shòu làng chōng
gōng níng   sēng zhī yǒu shū hǎo xiān zhě chì   biàn huà xiàng tíng