食笋

唐代 白居易
此州乃竹乡,春笋满山谷。山夫折盈抱,抱来早市鬻。 物以多为贱,双钱易一束。置之炊甑中,与饭同时熟。 紫箨坼故锦,素肌擘新玉。每日遂加餐,经时不思肉。 久为京洛客,此味常不足。且食勿踟蹰,南风吹作竹。
zhōu nǎi zhú xiāng   chūn sǔn mǎn shān shān zhé yíng bào   bào lái zǎo shì
duō wèi jiàn   shuāng qián shù zhì zhī chuī zèng zhōng   fàn tóng shí shú
tuò chè jǐn   bāi xīn měi suì jiā cān   jīng shí ròu
jiǔ wèi jīng luò   wèi cháng qiě shí chí chú   nán fēng chuī zuò zhú