史遂良索诗

金朝 李俊民
立身有道邦,谁似直哉史。流传百世后,各各异行止。 许史有何厚,在汉势如彼。安史有何薄,在唐乱如此。 人之贤与愚,皆为类所使。近从侪辈中,偶得一狂士。 未能通一经,谓可拾青紫。时时出俚句,技痒不自己。 只恐落调歌,难入知音耳。纵横言世事,不顾剌舌耻。 焉知阮嗣宗,口不挂臧否。年高鬓如雪,乡曲所不齿。 试与阿戎谈,咄哉犁之子。
shēn yǒu dào bāng   shuí shì zhí zāi shǐ liú chuán bǎi shì hòu   xíng zhǐ
shǐ yǒu hòu   zài hàn shì ān shǐ yǒu báo   zài táng luàn
rén zhī xián   jiē wèi lèi suǒ shǐ 使 jìn cóng chái bèi zhōng   ǒu kuáng shì
wèi néng tōng jīng   wèi shí qīng shí shí chū   yǎng
zhǐ kǒng luò diào   nán zhī yīn ěr zòng héng yán shì shì   shé chǐ
yān zhī ruǎn zōng   kǒu guà zāng nián gāo bìn xuě   xiāng suǒ chǐ 齿
shì ā róng tán   duō zāi zhī