十四夜复步月过从弟饮作

明代 王世贞
秋气日以佳,秋月垂当团。晚获徒步趣,相与复盘桓。 剥啄惠连门,揽衣不及冠。呼妇出斗酒,手自裁肴餐。 素旻溢清波,炯然濯肺肝。慨兹人间世,所受殊已难。 安能需令节,谋客始为欢。白露下沾衣,北斗自阑干。 远树出严钟,隐隐将就残。抚枕追往境,怅焉浩无端。
qiū jiā   qiū yuè chuí dāng tuán wǎn huò xiāng   pán huán    
zhuó huì lián mén   lǎn guān chū dǒu jiǔ shǒu   cái yáo cān    
mín qīng   jiǒng rán zhuó fèi gān kǎi rén jiān shì suǒ   shòu shū nán    
ān néng lìng jié   móu shǐ wèi huān bái xià zhān běi   dǒu lán gān    
yuǎn shù chū yán zhōng   yǐn yǐn jiāng jiù cán zhěn zhuī wǎng jìng chàng   yān hào duān