十四盐

明代 释函是
万丈烟波扑钜炎,名模镕尽绝廉纤。无端虚室能生白,谁向空中儗撒盐。 芳洁逾惭高士爱,严寒不畏世人嫌。一从凋落黄花后,夜夜峰头写素缣。
wàn zhàng yān yán   míng róng jìn jué lián xiān duān shì néng shēng bái   shuí xiàng kōng zhōng yán
fāng jié cán gāo shì ài   yán hán wèi shì rén xián cóng diāo luò huáng huā hòu   fēng tóu xiě jiān