十四日推枕引酒信笔书此

宋代 韩淲
空云春昼长,明晦苦参错。连朝服衾枕,疲苶不可作。 岂唯虑归舟,去没逢蛟鳄。卧闻耕桑家,种败蚕栖箔。 忧来故耿耿,政尔须杯勺。酸甜无正味,聊以慰寂寞。 譬如无弦琴,亦寓山水乐。
kōng yún chūn zhòu zhǎng   míng huì cēn cuò lián zhāo qīn zhěn   nié zuò    
wéi guī zhōu   méi féng jiāo è wén gēng sāng jiā zhǒng   bài cán    
yōu lái gěng gěng   zhèng ěr bēi sháo suān tián zhèng wèi liáo   wèi    
xián qín   shān shuǐ