十四寒

明代 释函是
高寄空山天地宽,素香初蕊足盘桓。莫将白发轻寒意,都作春愁对月看。
gāo kōng shān tiān kuān   xiāng chū ruǐ pán huán jiāng bái qīng hán dōu   zuò chūn chóu duì yuè kàn