十四寒

明代 释函是
一从秋色老,寂寞倚阑干。花发春何限,春来花欲残。 不因伤岁暮,能得几人看。为语禁寒者,扬州兴莫阑。
cóng qiū lǎo   lán gān huā chūn xiàn   chūn lái huā cán
yīn shāng suì   néng rén kàn wèi jìn hán zhě   yáng zhōu xīng lán