十四寒

明代 释函是
苍茫江雾湿征冠,万井萧条行路难。黄竹有歌愁宋玉,荜门无路卧袁安。 梅逐馀香须早落,羽惭轻质不胜寒。云中信有凝春树,向日微微出石栏。
cāng máng jiāng shī 湿 zhēng guān   wàn jǐng xiāo tiáo xíng nán huáng zhú yǒu chóu sòng   mén yuán ān
méi zhú xiāng zǎo luò   cán qīng zhì shèng hán yún zhōng xìn yǒu níng chūn shù   xiàng wēi wēi chū shí lán