适思

唐代 颜胄
芳岁不我与,飒然凉风生。繁华扫地歇,蟋蟀充堂鸣。 感物增忧思,奋衣出游行。行值古墓林,白骨下纵横。 田竖鞭髑髅,村童扫精灵。精灵无奈何,像设安所荣。 石人徒瞑目,表柱烧无声。试读碑上文,乃是昔时英。 位极君诏葬,勋高盈忠贞。宠终禁樵采,立嗣修坟茔。 运否前政缺,群盗多蚊虻。即此丘垄坏,铁心为沾缨。 当其崇树日,岂意侵夺并。冥漠生变故,凄凉结幽明。 悲端岂自我,外物纷相萦。所适非所见,前登江上城。 倚楼临绿水,一望解伤情。
fāng suì   rán liáng fēng shēng fán huá sǎo xiē   shuài chōng táng míng
gǎn zēng yōu   fèn chū yóu xíng xíng zhí lín   bái xià zòng héng
tián shù biān lóu   cūn tóng sǎo jīng líng jīng líng nài   xiàng shè ān suǒ róng
shí rén míng   biǎo zhù shāo shēng shì bēi shàng wén   nǎi shì shí yīng
wèi jūn zhào zàng   xūn gāo yíng zhōng zhēn chǒng zhōng jìn qiáo cǎi   xiū fén yíng
yùn fǒu qián zhèng quē   qún dào duō wén méng qiū lǒng huài   tiě xīn wèi zhān yīng
dāng chóng shù   qīn duó bìng míng shēng biàn   liáng jié yōu míng
bēi duān   wài fēn xiāng yíng suǒ shì fēi suǒ jiàn   qián dēng jiāng shàng chéng
lóu lín 绿 shuǐ   wàng jiě shāng qíng