诗书吟

宋代 邵雍
画笔善状物,长于运丹青。 丹青人巧思,万物无遁形。 诗画善状物,长于运丹诚。 丹诚入秀句,万物无遁情。 诗者人之志,言者心之声。 志因言以发,声因律而成。 多识于鸟兽,岂止毛与翎。 多识于草木,岂止枝与茎。 不有风雅颂,何由知功名。 不肯赋比兴,何由知废兴。 观朝廷盛事,壮社稷威灵。 有汤武缔构,无幽厉欹倾。 知得之艰难,肯失之骄矜。 去巨蠹奸邪,进不世贤能。 择阴阳粹美,索天地精英。 籍江山清润,揭日月光荣。 收之为民极。著之为国经。 播之于金石,奏之于大庭。 感之以人心,告之以神明。 人神之胥悦,此所谓和羹。 既有虞舜歌,岂无臯陶赓。 既有仲尼删,岂无季札听。 必欲乐天下,舍诗安足凭。 得吾之绪余,自可致升平。
huà shàn zhuàng   cháng yùn dān qīng  
dān qīng rén qiǎo   wàn dùn xíng  
shī huà shàn zhuàng   cháng yùn dān chéng  
dān chéng xiù   wàn dùn qíng  
shī zhě rén zhī zhì   yán zhě xīn zhī shēng  
zhì yīn yán   shēng yīn ér chéng  
duō shí niǎo shòu   zhǐ máo líng  
duō shí cǎo   zhǐ zhī jīng  
yǒu fēng sòng   yóu zhī gōng míng  
kěn xīng   yóu zhī fèi xīng  
guān cháo tíng shèng shì   zhuàng shè wēi líng  
yǒu tāng gòu   yōu qīng  
zhī de zhī jiān nán   kěn shī zhī jiāo jīn  
jiān xié   jìn bu shi xián néng  
yīn yáng cuì měi   suǒ tiān jīng yīng  
jiāng shān qīng rùn   jiē yuè guāng róng  
shōu zhī wèi mín zhù zhī wèi guó jīng    
zhī jīn shí   zòu zhī tíng  
gǎn zhī rén xīn   gào zhī shén míng  
rén shén zhī yuè   suǒ wèi gēng  
yǒu shùn   gāo táo gēng  
yǒu zhòng shān   zhá tīng  
tiān xià   shě shī ān píng  
zhī   zhì shēng píng