始衰

明代 宋濂
四时相推斥,行年五十过。触心若无悰,况复值春华。 良节足游衍,逝龄翻成嗟。蹙眉拭花露,按愁聆禽歌。 气索怯缩风,颜凋仰流霞。倚林思寝䄄,躧坡企行车。 志士惜坠景,达人伤逝波。宁不动灵襟,潸然下涕多。 人生大化中,飘萧风中花。百年终变灭,感慨欲如何。
shí xiāng tuī chì   xíng nián shí guò chù xīn ruò cóng kuàng   zhí chūn huā    
liáng jié yóu yǎn   shì líng fān chéng jiē méi shì huā àn   chóu líng qín    
suǒ qiè suō fēng   yán diāo yǎng liú xiá lín qǐn yīn   xíng chē    
zhì shì zhuì jǐng   rén shāng shì níng dòng líng jīn shān   rán xià duō    
rén shēng huà zhōng   piāo xiāo fēng zhōng huā bǎi nián zhōng biàn miè gǎn   kǎi