师师令·香钿宝珥

宋代 张宪
香钿宝珥。拂菱花如水。学妆皆道称时宜,粉色有、天然春意。蜀彩衣长胜未起。纵乱云垂地。都城池苑夸桃李。问东风何似。不须回扇障清歌,唇一点、小於珠子。正是残英和月坠。寄此情千里。
xiāng diàn bǎo ěr líng huā shuǐ xué zhuāng jiē dào chēng shí   fěn yǒu tiān rán chūn shǔ cǎi zhǎng shèng wèi zòng luàn yún chuí chéng chí yuàn kuā táo wèn dōng fēng huí shàn zhàng qīng   chún diǎn xiǎo zhū zi zhèng shì cán yīng yuè zhuì qíng qiān