师师令•人前

清代 董以宁
斜簪玉导。倚玉台重照。人来故故不寒温,窣地对、镜中微笑。 正卸诨韝红欲耀。把杏衫轻罩。 等閒说遍情难告。见星眸微掉。漫将银箸拨炉灰,画个字、与伊知道。 还向屏山斜处靠。把鹦哥閒教。
xié zān dǎo tái zhòng zhào rén lái hán wēn   duì jìng zhōng wēi xiào
zhèng xiè hùn gōu hóng yào 耀 xìng shān qīng zhào
děng xián shuō biàn qíng nán gào jiàn xīng móu wēi diào màn jiāng yín zhù huī   huà zhī dào
hái xiàng píng shān xié chù kào yīng xián jiào