世事

宋代 陆游
世事如今尽伏输,面能乾唾况其余。 诗才退後愁强韵,眼力衰来怯细书。 歛迹已思焚笔砚,作劳敢避把犁鉏。 晴空万里宽多少,一片闲云足卷舒。
shì shì jīn jǐn shū   miàn néng qián tuò kuàng
shī cái tuì 退 hòu chóu qiáng yùn   yǎn shuāi lái qiè shū
hān fén yàn   zuò láo gǎn chú
qíng kōng wàn kuān duō shǎo   piàn xián yún juǎn shū