示舍弟

宋代 谢薖
萧然环堵独何有,自谓过人唯一丘。野性定为沧海客,妙龄须寄道山游。 江寒沙静鹡鸰晚,云阔天低鸿雁秋。休叹乌衣成往事,一尊相对且忘忧。
xiāo rán huán yǒu   wèi guò rén wéi qiū xìng dìng wèi cāng hǎi miào   líng dào shān yóu    
jiāng hán shā jìng líng wǎn   yún kuò tiān hóng 鸿 yàn qiū xiū tàn chéng wǎng shì   zūn xiāng duì qiě wàng yōu