食烧笋留题陈惟寅竹间

明代 杨基
春雷一声万簪玉,参差乱迸莓苔绿。 斩来扫叶当径烧,何异燃萁煮秋菽。 登盘查牙玉版肥,焦尾碎剥苍龙皮。 山人大嚼无以报,写作林间烧笋诗。
chūn léi shēng wàn zān   cēn luàn bèng méi tái 绿
zhǎn lái sǎo dāng jìng shāo   rán zhǔ qiū shū
dēng pán zhā bǎn féi   jiāo wěi suì cāng lóng
shān rén jué bào   xiě zuò lín jiān shāo sǔn shī