十三元

明代 释函是
斜压疏篱秖自存,香风冉冉入黄昏。独翘天际浑无色,飘落空潭不是痕。 雪映高低疑近远,冰悬日夜自乾坤。朝滋夙露何劳问,多少冲寒到石门。
xié shū zhī cún   xiāng fēng rǎn rǎn huáng hūn qiào tiān hún   piāo luò kōng tán shì hén
xuě yìng gāo jìn yuǎn   bīng xuán qián kūn cháo láo wèn   duō shǎo chōng hán dào shí mén