十三日晨起霜晴用定台韵赋此

宋代 张栻
晴岚开岳镇,云雨断阳台。 日出寒光迥,川平秀色回。 兴随天际雁,诗寄岭头梅。 盛事它年说,凭君记玉杯。
qíng lán kāi yuè zhèn   yún duàn yáng tái  
chū hán guāng jiǒng   chuān píng xiù huí  
xīng suí tiān yàn   shī lǐng tóu méi  
shèng shì nián shuō   píng jūn bēi