诗三百三首 其三○三

唐代 寒山
有人笑我诗,我诗合典雅。不烦郑氏笺,岂用毛公解。 不恨会人稀,只为知音寡。若遣趁宫商,余病莫能罢。 忽遇明眼人,即自流天下。
yǒu rén xiào shī   shī diǎn fán zhèng shì jiān   yòng máo gōng jiě    
hèn huì rén   zhǐ wèi zhī yīn guǎ ruò qiǎn chèn gōng shāng   bìng néng    
míng yǎn rén   liú tiān xià