诗三百三首 其二七五

唐代 寒山
语你出家辈,何名为出家。奢华求养活,继缀族姓家。 美舌甜唇觜,谄曲心钩加。终日礼道场,持经置功课。 炉烧神佛香,打钟高声和。六时学客舂,昼夜不得卧。 只为爱钱财,心中不脱洒。见他高道人,却嫌诽谤骂。 驴屎比麝香,苦哉佛陀耶。又见出家儿,有力及无力。 上上高节者,鬼神钦道德。君王分辇坐,诸侯拜迎逆。 堪为世福田,世人须保惜。下下低愚者,诈现多求觅。 浊滥即可知,愚痴爱财色。著却福田衣,种田讨衣食。 作债税牛犁,为事不忠直。朝朝行弊恶,往往痛臀脊。 不解善思量,地狱苦无极。一朝著病缠,三年卧床席。 亦有真佛性,翻作无明贼。南无佛陀耶,远远求弥勒。
chū jiā bèi   míng wéi chū jiā shē huá qiú yǎng huo   zhuì xìng jiā
měi shé tián chún   chǎn xīn gōu jiā zhōng dào chǎng   chí jīng zhì gōng
shāo shén xiāng   zhōng gāo shēng liù shí xué chōng   zhòu
zhǐ wèi ài qián cái   xīn zhōng tuō jiàn gāo dào rén   què xián fěi bàng
shǐ shè xiāng   zāi tuó yòu jiàn chū jiā ér   yǒu
shàng shàng gāo jié zhě   guǐ shén qīn dào jūn wáng fēn niǎn zuò   zhū hóu bài yíng
kān wèi shì tián   shì rén bǎo xià xià zhě   zhà xiàn duō qiú
zhuó làn zhī   chī ài cái zhù què tián   zhòng tián tǎo shí
zuò zhài shuì niú   wéi shì zhōng zhí zhāo zhāo xíng è   wǎng wǎng tòng tún
jiě shàn liáng   zhāo zhù bìng chán   sān nián chuáng
yǒu zhēn xìng   fān zuò míng zéi tuó   yuǎn yuǎn qiú