十日祭先农拂晓过刘寺

宋代 程公许
喔喔晨鸡唤出城,篮舆兀睡忽天明。 偶因半路松招客,始觉空山雨未晴。 蘸水一梢偏韵胜,搀空万壑自天成, 夺祠铖是搜奇观,始信容台职最清。
chén huàn chū chéng   lán shuì tiān míng  
ǒu yīn bàn sōng zhāo   shǐ jué kōng shān wèi qíng  
zhàn shuǐ shāo piān yùn shèng   chān kōng wàn tiān chéng  
duó chéng shì sōu guān   shǐ xìn róng tái zhí zuì qīng