适趣

宋代 赵崇嶓
赋资在山林,适趣非任放。 乾坤入我牖,得此一昭旷。 雨露日以深,禾黍日以长。 妻儿喜相谓,一饱知可望。 饭蔬适我愿,此意应勿爽。
zài shān lín   shì fēi rèn fàng  
qián kūn yǒu   zhāo kuàng  
shēn   shǔ zhǎng  
ér xiāng wèi   bǎo zhī wàng  
fàn shū shì yuàn   yīng shuǎng