诗情
楼上高寒不觉春,软红磨去旧天真。诗情被我浑抛却,奈有诗情忆故人。
lóu
楼
shàng
上
gāo
高
hán
寒
bù
不
jué
觉
chūn
春
,
ruǎn
软
hóng
红
mó
磨
qù
去
jiù
旧
tiān
天
zhēn
真
shī
。
qíng
诗
bèi
情
wǒ
被
hún
我
pāo
浑
què
抛
nài
却
,
yǒu
奈
shī
有
qíng
诗
yì
情
gù
忆
rén
故
人
。