石屏久游湖海祖妣遂题二句于壁云机番白苎和

宋代 戴复古
伊昔天边望藁砧,天边鱼雁几浮沉。 机番白苎和愁织,门掩黄花带恨吟。 自古诗人皆浪迹,谁知贤妇有关心。 归来却抱双雏哭,碑刻虽深恨更深。
tiān biān wàng gǎo zhēn   tiān biān yàn chén  
fān bái zhù chóu zhī   mén yǎn huáng huā dài hèn yín  
shī rén jiē làng   shéi zhī xián yǒu guān xīn  
guī lái què bào shuāng chú   bēi suī shēn hèn gēng shēn