示平甫弟

宋代 王安石
汴渠西受昆崙水,五月奔湍射黄矢。高淮夜入忽倒流,埼岸相看欲生嘴。 万樯如山矻不动,嗟我仲子行亦止。自闻留连且一月,每得问讯犹千里。 老工取河天上落,伏砾邅沙卷无底。土桥立马望城东,数日知有相逢喜。 墙隅返照媚槐谷,池面过雨苏篁苇。欣然把手相与闲,所愿此时无一诡。 岂无他忧能老我,付与天地从今始。闭门为谢载酒人,外慕纷纷吾已矣。
biàn 西 shòu kūn lún shuǐ   yuè bēn tuān shè huáng shǐ gāo huái dào liú   àn xiāng kàn shēng zuǐ    
wàn qiáng shān dòng   jiē zhòng xíng zhǐ wén liú lián qiě yuè měi   wèn xùn yóu qiān    
lǎo gōng tiān shàng luò   zhān shā juǎn qiáo wàng chéng dōng shù   zhī yǒu xiāng féng    
qiáng fǎn zhào mèi huái   chí miàn guò huáng wěi xīn rán shǒu xiàng xián suǒ   yuàn shí guǐ    
yōu néng lǎo   tiān cóng jīn shǐ mén wèi xiè zài jiǔ rén wài   fēn fēn