时鸟

宋代 陆游
日出鸣布谷,月落鸣子规,一气之所感,彼亦不自知。 架犁最晚至,适当农事时;丁壮戴星出,力作孰敢迟。 鸣者既有警,闻者得以思;乃知失时辈,强聒终何为?百舌亦能言,今默乃其宜。 我作时鸟篇,用继豳人诗。
chū míng   yuè luò míng guī   zhī suǒ gǎn   zhī  
jià zuì wǎn zhì   shì dàng nóng shì shí   dīng zhuàng dài xīng chū   zuò shú gǎn chí  
míng zhě yǒu jǐng   wén zhě   nǎi zhī shī shí bèi   qiáng guō zhōng wéi   bǎi shé néng yán   jīn nǎi  
zuò shí niǎo piān   yòng bīn rén shī