十年

清代 陈忠平
儒冠好正鬓难簪,况有酸风恣意侵。落日寒生游子屐,十年愁结五湖心。 积诗成梦诗偏瘦,碾梦为诗梦不禁。怪道时来壮怀减,耽人奇癖易消沈。
guān hǎo zhèng bìn nán zān   kuàng yǒu suān fēng qīn luò hán shēng yóu   shí nián chóu jié xīn
shī chéng mèng shī piān shòu   niǎn mèng wèi shī mèng jīn guài dào shí lái zhuàng huái 怀 jiǎn   dān rén xiāo shěn