使南海道长沙,题道林岳麓寺

唐代 唐扶
道林岳麓仲与昆,卓荦请从先后论。松根踏云二千步, 始见大屋开三门。泉清或戏蛟龙窟,殿豁数尽高帆掀。 即今异鸟声不断,闻道看花春更繁。从容一衲分若有, 萧瑟两鬓吾能髡。逢迎侯伯转觉贵,膜拜佛像心加尊。 稍揖皇英颒浓泪,试与屈贾招清魂。荒唐大树悉楠桂, 细碎枯草多兰荪,沙弥去学五印字,静女来悬千尺幡。 主人念我尘眼昏,半夜号令期至暾。迟回虽得上白舫, 羁泄不敢言绿尊。两祠物色采拾尽,壁间杜甫真少恩。 晚来光彩更腾射,笔锋正健如可吞。
dào lín yuè zhòng kūn   zhuó luò qǐng cóng xiān hòu lùn sōng gēn yún èr qiān  
shǐ jiàn kāi sān mén quán qīng huò jiāo lóng   diàn 殿 huō shù jǐn gāo fān xiān
jīn niǎo shēng duàn   wén dào kàn huā chūn gèng fán cóng róng fēn ruò yǒu  
xiāo liǎng bìn néng kūn féng yíng hòu zhuǎn jué guì   bài xiàng xīn jiā zūn
shāo huáng yīng huì nóng lèi   shì jiǎ zhāo qīng hún huāng táng shù nán guì  
suì cǎo duō lán sūn   shā xué yìn   jìng lái xuán qiān chǐ fān
zhǔ rén niàn chén yǎn hūn   bàn hào lìng zhì tūn chí huí suī shàng bái fǎng  
xiè gǎn yán 绿 zūn liǎng cǎi shí jǐn   jiān zhēn shǎo ēn
wǎn lái guāng cǎi gèng téng shè   fēng zhèng jiàn tūn