失眠

清代 陈忠平
万籁俱喑雨脚长,风从窗隙渗微凉。那时点点梦犹在,何事恹恹病未央。 不合秋心为药引,明知青眼隔殊方。可怜空捏催眠诀,数断檐牙夜渺茫。
wàn lài yīn jiǎo zhǎng   fēng cóng chuāng shèn wēi liáng shí diǎn diǎn mèng yóu zài   shì yān yān bìng wèi yāng
qiū xīn wèi yào yǐn   míng zhī qīng yǎn shū fāng lián kōng niē cuī mián jué   shù duàn yán miǎo máng