石门中秋同超然鉴忠清三子玩月

宋代 释德洪
三年窜南荒,两过中秋夕。月不弃羁囚,高义照罅隙。 凛如寝雪霜,但觉炎瘴失。梦清不敢归,鲸浪溅天白。 中原一转首,心折数弟嫉。遥知亦念我,看至玉轮侧。 有生穷至此,甘作死生隔。今年又中秋,气味如夙昔。 筠溪绕茅芦,波影登几席。危磴通石门,高眺屡顾陟。 空山夜气升,草木正蓊郁。超然凛清癯,可即不可及。 华纷落无馀,但见霜露实。三子新间旧,学问川增益。 骏气不受羁,奔帆初伏枥。人生一大梦,聚散两戏剧。 境岂妍鄙哉,而心自南北。忽惊西楼高,含光下注射。 林叶动流水,楯瓦粲佳色。翩然步脩径,杖履草露湿。 地坐阒无人,但闻虫唧唧。清境难抱石,秀句为收拾。 明年当复和,胜践要缀续。晴阴万里同,世路致欣戚。 付与市朝人,举酒相叹息。月虽默不言,泾渭视喧寂。
sān nián cuàn nán huāng   liǎng guò zhōng qiū yuè qiú gāo   zhào xià    
lǐn qǐn xuě shuāng   dàn jué yán zhàng shī mèng qīng gǎn guī jīng   làng jiàn tiān bái    
zhōng yuán zhuǎn shǒu   xīn shé shù yáo zhī niàn kàn   zhì lún    
yǒu shēng qióng zhì   gān zuò shēng jīn nián yòu zhōng qiū   wèi    
yún rào máo   yǐng dēng wēi dèng tōng shí mén gāo   tiào zhì    
kōng shān shēng   cǎo zhèng wěng chāo rán lǐn qīng      
huá fēn luò   dàn jiàn shuāng shí sān zi xīn jiān jiù xué   wèn chuān zēng    
jùn shòu   bēn fān chū rén shēng mèng   sàn liǎng    
jìng yán zāi   ér xīn nán běi jīng lóu 西 gāo hán   guāng xià zhù shè    
lín dòng liú shuǐ   dùn càn jiā piān rán xiū jìng zhàng   cǎo shī   湿  
zuò rén   dàn wén chóng qīng jìng nán bào shí xiù   wèi shōu shí    
míng nián dāng   shèng jiàn yào zhuì qíng yīn wàn tóng shì   zhì xīn    
shì cháo rén   jiǔ xiāng tàn yuè suī yán jīng   wèi shì xuān