示孟郊①

唐代 孟浩然
蔓草蔽极野,兰芝结孤根。 众音何其繁,伯牙独不喧。 当时高深意,举世无能分。 钟期一见知,山水千秋闻。 尔其保静节,薄俗徒云云。
màn cǎo   lán zhī jié gēn
zhòng yīn fán   xuān
dāng shí gāo shēn   shì néng fēn
zhōng jiàn zhī   shān shuǐ qiān qiū wén
ěr bǎo jìng jié   báo yún yún