石门洞

宋代 王孝严
天下洞天三十六,玄鹤洞天一仙谷。 两山对峙一如门,深崖百丈垂飞瀑。 青牛往矣不复见,白云空锁故山麓。 奇哉胜地得人胜,至今俗客来忘俗。 向来我实劳梦想,一旦登临快心目。 寻师访道语未罢,扶藜上朝玄水渌。 九天云绽漏{上雨下鲜}雨,一沼波翻溅琼玉。 亭高喷雪逼人寒,地冷风霜满空蔌。 老龙底事不知倦,雷泽千年无断续。 必是分潢天上来,便欲穷源驾黄鹄。 康乐曾登最高处,谪仙几向岩前宿。 壁间禅压已有诗,想见思泉倾万斛。 安得前人不道句,更与羲仙醉时读。 千峰如峡苍波束,二十四滩犹箭速。 转头溪风一棹寒,但效双凫到山曲。
tiān xià dòng tiān sān shí liù   xuán dòng tiān xiān  
liǎng shān duì zhì mén   shēn bǎi zhàng chuí fēi  
qīng niú wǎng jiàn   bái yún kōng suǒ shān  
zāi shèng rén shèng   zhì jīn lái wàng  
xiàng lái shí láo mèng xiǎng   dàn dēng lín kuài xīn  
xún shī fǎng 访 dào wèi   shàng cháo xuán shuǐ  
jiǔ tiān yún zhàn lòu   { shàng xià xiān   }   zhǎo fān jiàn qióng  
tíng gāo pēn xuě rén hán   lěng fēng shuāng mǎn kōng  
lǎo lóng shì zhī juàn   léi qiān nián duàn  
shì fēn huáng tiān shàng lái   biàn 便 qióng yuán jià huáng  
kāng céng dēng zuì gāo chù   zhé xiān xiàng yán qián 宿  
jiān chán yǒu shī   xiǎng jiàn quán qīng wàn  
ān qián rén dào   gèng xiān zuì shí  
qiān fēng xiá cāng shù   èr shí tān yóu jiàn  
zhuǎn tóu fēng zhào hán   dàn xiào shuāng dào shān